Petrichor (hương mưa, dân gian còn gọi là "hơi đất") là mùi mà bạn ngửi được trong không khí sau một cơn mưa rào. Từ vài thập kỷ trước, người ta đã biết mùi đặc biệt này được tạo ra từ một loại vi khuẩn sống trong đất và những giọt mưa giúp nó lan tỏa trong không khí. Tuy nhiên, mãi cho tới hiện nay, bằng cách sử dụng camera tốc độ cao, các nhà khoa học mới có thể hiểu được quá trình giọt mưa rơi trên mặt đất và giải phóng mùi hương này. Phát hiện này không chỉ lý giải được hiện tượng đời thường sau mỗi cơn mưa, mà còn giúp giải thích làm thế nào vi khuẩn E. coli và những tác nhân gây bệnh khác có thể di chuyển từ đất ra không khí.![]()
Thuật ngữ Petrichor xuất hiện lần đầu tiên trên tạp chí Nature vào năm 1964 nhằm diễn tả mùi mà con người cảm nhận được trong không khí khi một cơn mưa rào đổ xuống mặt đất sau những ngày nắng hạn. Nguyên nhân là do trong thời gian khô hạn, thực vật tiết ra một số loại tinh dầu vào trong đất. Thời gian khô hạn càng dài thì lượng dầu càng nhiều. Lượng dầu này sẽ được trộn với chất hóa học tiết ra bởi một số loại xạ khuẩn nhất định sống trong đất. Những loại xạ khuẩn này lại cần có mưa để giúp di chuyển các bào tử của chúng. Và khi mưa xuống, hỗn hợp này sẽ được đẩy vào không khí tạo thành mùi hương như chúng ta ngửi được. Ngoài ra, những cơn mưa có sấm chớp còn có thể tạo ra một nguyên tố khác cũng tạo mùi là ozone. Sấm sét có khả năng tách các phân tử Oxy và Ni tơ trong không khí và tạo thành ozone (O3). Nếu có đủ nồng độ O3 trong không khí, nó sẽ tạo ra mùi hăng, tương tự như clo.
![]()
Quá trình các hóa chất và vi khuẩn trong không khí từ các bong bóng nước được ghi lại bởi camera tốc độ cao với 3 giai đoạn: hình thành bong bóng, bong bóng phồng lên và bong bong vỡ.
Trong nghiên cứu mới nhất, 2 nhà nghiên cứu Young Soo Joung và Cullen Buie tại Viện công nghệ Massachusetts (MIT) đã dùng camera tốc độ cao và phát hiện ra cơ chế hỗn hóa chất lan tỏa từ đất vào không khí. Kết quả nghiên cứu đã được công bố trên tạp chí Nature mới đây. Trong báo cáo, nhà nghiên cứu Joung cho biết: "Mãi cho đến bây giờ, con người vẫn chưa biết được làm thế nào các sol khí (aerosols) có thể được tạo ra sau khi mưa rơi trên đất. Phát hiện lần này đã tạo tiền đề để hiểu được các hiện tượng tương tự trong tự nhiên, lý giải được làm thế nào các loại vi khuẩn phát quang, những loại hóa chất và vật liệu tự nhiên khác trong đất có thể phát tán ra không khí và thậm chí là tới con người."
Nhóm 2 nhà nghiên cứu đã dùng camera tốc độ cao để phân tích hàng trăm hạt nước mưa rơi xuống 16 loại đất tại khu vực Massachusetts và được thiết kế thành 12 bề mặt khác nhau. Nhóm nhận thấy rằng khi va đập, những hạt mưa sẽ lan rộng ra và tạo thành các bong bóng khí. Khi giọt nước mưa bắt đầu thụt vào, các bong bóng khí sẽ nở trên mặt đất và mang theo các sol khí. Với điều kiện lý tưởng, hàng trăm giọt sol khí sẽ được tạo thành chỉ trong 1 micro giây. Tỷ lệ sol khí đuọc giải phóng phụ thuộc vào vận tốc của hạt mưa tại thời điểm va chạm cũng như các thành phần mặt đất. Mưa càng nặng hạt đồng nghĩa với tốc độ nhanh, chạm vào diện tích lớn trên mặt đất và có thời gian quá nhanh để có thể tạo thành các bong bóng.
Hình ảnh những hạt nước mưa rơi trên đất do camera tốc độ cao ghi lại được
Khi cho một luồng không khí nhẹ thổi qua lúc các hạt nước rơi xuống, các nhà nghiên cứu nhận thấy rằng các hạt nước li ti mang sol khí vỡ ra từ bong bóng sẽ bay theo dòng không khí. Nhóm nghiên cứu nghi ngờ rằng đây chính là cơ chế để các loại tinh dầu và vi khuẩn lan tỏa trong không trung. Một khi các hạt nhỏ này theo gió mang tới mũi và tác động vào khứu giác, chúng ta sẽ cảm thấy được "hương mưa". Dù trước đây, chúng ta đã biết được trong hương mưa có vi khuẩn, nhưng mãi cho đến nay thì cơ chế chính xác của nó mới được phát hiện.
Nhà nghiên cứu Buie lý giải: "Sol khí trong không khí chắc chắn gây ra bởi hiện tượng này. Có thể không cần mưa, mà chỉ cần một hệ thống phun nước vào mảnh đất sau nhiều ngày nắng hạn cũng có thể dẫn tới sự phân tán của các chất độc trong đất." Mở rộng phát hiện này ra, các nhà khoa học còn có thể biết được, làm thế nào các loại tác nhân gây bệnh trong đất, điển hình như E. coli và một số loại nấm nhất định, có thể gây ra bệnh hoặc thậm chí là nhiễm trùng nếu con người hít phải. Bằng cách nhuộm huỳnh quang các loại vi khuẩn trong đất và lặp lại thí nghiệm, nhóm nghiên cứu phát hiện ra các tác nhân gây bệnh đã tồn tại trong các sol khí.
Joung kết luận: "Để ngăn ngừa sự lây nhiễm của các vi sinh vật từ thiên nhiên vào cơ thể người, chúng ta cần phải biết được cơ chế chính xác của vấn đề. Trong nghiên cứu này, chúng tôi đã cung cấp một con đường lây truyền hoàn toàn khả thi." Và cuối cùng, qua nghiên cứu này bản thân mình cũng đã hiểu được tại sao lúc bé, bà mình không cho mình nghịch những cơn mưa đầu mùa dựa vào quan niệm dân gian: "Hít hơi đất sau khi mưa đầu mùa là bệnh đó." Đồng thời, cám ơn bạn @hieuminhsuphu đã đặt câu hỏi về "hơi đất" với mình. Hy vọng rằng phát hiện lần này có thể cho bạn cũng như các bạn khác câu trả lời thỏa đán. Chúc vui vẻ.
Thứ Ba, 21 tháng 4, 2015
Thứ Sáu, 17 tháng 4, 2015
CHỌN NHẠC CHO CUỘC SỐNG THĂNG HOA
Khi tốc độ của bài hát hòa nhịp cùng động thái của cơ thể, phép màu xảy ra khiến cho con người cảm thấy được tiếp thêm năng lượng. Lý thuyết này đã được các nhà khoa học chứng minh và chúng ta có thể ứng dụng vào cuộc sống thường ngày.
Có lẽ bạn đã từng nghe khái niệm BPM (số nhịp/phút) trong các thiết bị theo dõi quá trình chạy bộ của người dùng. Bên cạnh đó, BPM còn là thông số chứng tỏ nhịp tim cũng như sự phối hợp nhịp nhàng của tâm nhĩ và tâm thất. Giả thuyết này đã xuất hiện từ năm 1911 khi các nhà khoa học nhận thấy các cua-rơ chạy nhanh hơn khi nghe tiếng nhạc rộn rã.
Năm 2010, một nghiên cứu thuộc Trung tâm Thông tin Công nghệ Sinh học Hoa Kỳ đã cùng fMRI (hình ảnh cộng hưởng từ) để đo hoạt động của não người và đưa ra kết luận rằng hệ thống vận động của cơ thể có khuynh hướng phản ứng với nhịp điệu của âm nhạc. Năm 2012, quá trình nghiên cứu tiếp tục minh chứng: các cua-rơ được chỉ định cùng nghe một bài nhạc nhanh hít thở oxy ít hơn 7% so với những đồng nghiệp được nghe bài nhạc có nhịp điệu chậm hơn.
Internet ra đời, kết nối người dùng tới những kho dữ liệu âm nhạc khổng lồ có thể giúp họ chọn lựa các bài nhạc dựa trên BPM ví dụ như https://songbpm.com/. Bên cạnh đó, sự lên ngôi của smartphone đã cung cấp cho người dùng tính năng tương tự trong các app ngập tràn trên những chợ ứng dụng như iOS hay Google Store.
Tuy nhiên, bài viết dưới đây không đề cập vấn đề kỹ thuật, thay vào đó là thống kê âm nhạc theo BPM để người dùng sử dụng chúng một cách hiệu quả trong công việc hằng ngày. Những ca khúc được đề xuất dưới đây có thể mới và mang tính thử nghiệm.
1. Chạy
Theo lời của huấn luyện viên Jack Daniels công bố năm 1984, những đôi chân cự phách chạy ở vận tốc 180 bước/phút. Do đó, để đạt hiệu quả cao nhất (tốc độ lẫn sức bền) khi chạy bộ, chúng ta nên nghe nhạc có nhịp rơi vào khoảng 170-180 BPM hoặc 90 BPM.
Bài hát đề xuất:
2. Ngủ
Những bài hát dễ đưa người nghe vào giấc ngủ rơi vào nhịp điệu 60 BPM - nơi bộ óc của chúng ta bắt đầu phát ra sóng não alpha, khiến cho tinh thần trở nên thư thái. Các âm thanh smooth jazz là ứng cử viên hoàn hảo.
Bài hát đề xuất:
3. Đi bộ
Một người đi bộ hoàn hảo sẽ bước 120 nhịp/phút. Hãy tìm nhưng bài hát có BPM tương tự mỗi khi bạn bắt đầu rảo bộ để đi làm hoặc đi học.
Bài hát đề xuất:
4. Học bài
Để chữ dễ vô đầu, hãy chọn nhạc có nhịp điệu từ 50 BPM tới 80 BPM. Theo thống kê do dịch vụ nghe nhạc Spotify thực hiện, những sinh viên chuyên ngành liên quan đến tính toán đã cải thiện điểm số sau khi nghe nhạc cổ điển. Với các sinh viên chuyên ngành nghệ thuật và xã hội, nhịp điệu nhanh hơn một chút sẽ kích thích trí sáng tạo.
Bài hát đề xuất:
5. Đạp xe
Dù bạn đạp xe trong nhà hay ngoài trời, Hiệp hội đua xe trong nhà (Indoor Cycling Association) khuyên chọn những ca khúc có nhịp điệu rất nhanh (từ 180 BPM tới 220 BPM) để kích thích vận động viên đạt được vận tốc 90-100 vòng/phút. Ngoài ra, định mức 90-110 BPM sẽ giúp những người mới làm quen dễ thở hơn.
Bài hát đề xuất:
6. Làm vườn
Một nghiên cứu ra đời năm 2011 cho thấy quá trình làm vườn của người lớn tuổi cải thiện nhịp tim giống như họ đang thực hiện những bài tập thể dục nhẹ. Nhịp tim của họ rơi vào khoảng 120 BPM, bạn cũng có thể chọn nhạc 60 BPM để thư giãn đầu óc trong lúc chăm sóc cây xanh.
Bài hát đề xuất:
7. Tập Yoga
Theo báo Yoga Journal, một tư thế khỏe mạnh có thể nâng nhịp tim lên 175 BPM (với người mới tập) hoặc 160 BPM (với người đã quen). Tuy nhiên, theo kênh radio Pandora, những bài hát trong thể loại Yoga của họ rơi vào khoảng 60-100 BPM.
Bài hát đề xuất:
8. Trượt patin
Theo Hiệp hội rượt patin quốc tế, những vận động viên trượt patin trong nhà có nhịp tim trung bình khoảng 140-160 BPM. Nhạc disco có tempo chừng 120 BPM cũng là một giải pháp được khuyên dùng.
Bài hát đề xuất:
Theo mashable, songbpm
http://www.hdvietnam.com/diendan/12-tin-tuc-cong-nghe/1002471-chon-nhac-cho-cuoc-song-thang.html
Thứ Năm, 16 tháng 4, 2015
TRÁI ĐẤT TỪNG BỊ CHÌM SÂU DƯỚI 300M BĂNG GIÁ
Nếu lấy chiều cao
trung bình của một căn phòng từ 3 - 4 mét, thì bề mặt Trái Đất cách đây
2,4 tỷ năm có lẽ đang là đỉnh một cao ốc cao 75 - 100 tầng.
Hành tinh xanh của chúng ta đã từng trải qua một số giai đoạn kỷ băng hà (ice age). Nhưng lần lạnh giá và khốc liệt nhất có lẽ là kỷ đầu tiên, xảy ra cách nay 2,4 tỷ năm, với "lớp chăn" bằng băng dày tới 300 mét bọc kín toàn bộ tinh cầu. Để dễ hình dung, toà nhà Bitexco Financial nằm ở TP.HCM chỉ cao 262,5 mét. Còn toà nhà Keangnam ở Hà Nội cao tới 350 mét. Nếu như quay lại thời kỳ đó, chỉ có mỗi Keangnam còn "lấp ló" chút xíu ở đường chân trời...
Thông tin này có được từ một kết quả nghiên cứu các mẫu đá cổ có niên đại 700 triệu năm và 2,4 tỷ năm. Theo các nhà khoa học, Trái Đất chúng ta đã từng trải qua ít nhất 5 kỷ băng hà. Trong đó lần đầu tiên cách đây 2,4 tỷ năm, lần thứ hai khoảng 700 triệu năm, lần thứ ba khoảng 450 triệu năm, lần thứ tư khoảng 300 triệu năm và lần gần đây nhất khoảng 2,6 triệu năm trước. Những dữ liệu của các lần gần đây tương đối phong phú nhưng của 2 lần đầu tiên tương đối mờ nhạt vì các thông tin địa lý đã thay đổi khá nhiều.
Do sự di chuyển của các lục địa, mẫu đá 700 triệu năm tuổi được lấy từ Trung Quốc còn 2,4 tỷ năm tuổi lấy từ tây bắc nước Nga. Cả 2 nơi này vào thời điểm xảy ra kỷ băng hà đều nằm... gần xích đạo, tức là nơi nhận được nhiều ánh sáng Mặt Trời nhất. Các nhà nghiên cứu chọn vùng này nhằm xác định tại thời điểm ấy, băng giá có bao phủ hết toàn bộ Trái Đất hay chỉ ở các vùng cực và ôn đới. Họ sử dụng một phương pháp nhằm truy tìm mẫu đồng vị thứ ba của Oxy trong các mẫu đá trên để có được thông tin nhiệt độ tại thời điểm đấy.
Dữ liệu thu được cho thấy cách đây 700 triệu năm, nhiệt độ ở xích đạo Trái Đất tương đương với nhiệt độ phía nam băng đảo Greenland ngày nay. Trong khi đó tại thời điểm 2,4 tỷ năm trước, mọi thứ lạnh tới -40 °C. Điều đó cho thấy toàn bộ bề mặt hành tinh đã bị băng phủ kín, thậm chí cả khu vực nhận được nhiều hơi nóng từ Mặt Trời nhất.
Nhà địa chất Daniel Herwartz, thành viên của cuộc nghiên cứu, giải thích: "Quả cầu tuyết (snowball) Trái Đất xuất hiện khi mà hầu hết các lục địa hợp nhất thành một siêu đại lục, đại lục đó từng nằm tập trung ở vùng xích đạo ngày nay. Mức nhiệt độ này chỉ có thể đạt được khi toàn bộ quả cầu hoàn toàn bị băng giá bao phủ và chúng ta có những đại dương nằm ở bên dưới hàng trăm mét băng".
Kết quả nghiên cứu này có lẽ đã đặt dấu chấm cho một cuộc tranh cãi trong giới khoa học, rằng liệu lúc đấy Trái Đất có còn "tí" khu vực nào mà mặt nước vẫn có thể tiếp cận với ánh sáng Mặt Trời hay không. Bởi vì không có ánh sáng Mặt Trời, các vi khuẩn lúc bấy giờ không thể quang hợp để tạo ra sinh chất và làm cách nào mà sự sống có thể tồn tại qua một thời kỳ kéo dài hàng trăm triệu năm như thế.
Tất nhiên, sau cùng, Trái Đất đã thoát khỏi thời kỳ băng giá đó nhờ các đợt phun trào núi lửa, đưa các khí nhà kính trở lại mặt đất và giữ ấm cho toàn bộ bầu khí quyển.
Song nghiên cứu này không chỉ có ý nghĩa với riêng Trái Đất. Nếu sự sống có thể tồn tại được trong điều kiện khắc nghiệt như thế - không có đủ quang năng để thực hiện quang hợp - thì chúng cũng có thể tồn tại ở những nơi khác trong vũ trụ, miễn là có nguồn năng lượng để "nuôi" chúng qua những "đêm dài băng giá".
Nhà sinh địa chất học, Tanja Bosak, thuộc Học viện Công nghệ Massachusetts (MIT), đưa ra giả thuyết: "Trên các thế giới băng giá, mọi sự sống (ở đó) đều buộc phải có nguồn năng lượng đến từ bên dưới bề mặt, hoặc bằng cách nào đó mà chất dinh dưỡng có thể được chuyển từ phía trên bề mặt xuống bên dưới các khối băng, nơi nước dạng lỏng tồn tại. Song phạm vi của loại hình sinh quyển cũng như phương pháp chuyển hoá dinh dưỡng nào được nuôi dưỡng bằng cách này hiện vẫn chưa rõ ràng".
Hiện các nhà thiên văn học đang tìm dấu hiệu của sự sống ngoài hành tinh trên những tinh cầu xa xôi. Các vệ tinh của sao Mộc hiện đang là ứng cử viên sáng giá nhất cho cuộc tìm kiếm này.
Khung cảnh bức tường băng tưởng chỉ có trong phim Ice Age hoá ra lại có thật!
Hành tinh xanh của chúng ta đã từng trải qua một số giai đoạn kỷ băng hà (ice age). Nhưng lần lạnh giá và khốc liệt nhất có lẽ là kỷ đầu tiên, xảy ra cách nay 2,4 tỷ năm, với "lớp chăn" bằng băng dày tới 300 mét bọc kín toàn bộ tinh cầu. Để dễ hình dung, toà nhà Bitexco Financial nằm ở TP.HCM chỉ cao 262,5 mét. Còn toà nhà Keangnam ở Hà Nội cao tới 350 mét. Nếu như quay lại thời kỳ đó, chỉ có mỗi Keangnam còn "lấp ló" chút xíu ở đường chân trời...
Thông tin này có được từ một kết quả nghiên cứu các mẫu đá cổ có niên đại 700 triệu năm và 2,4 tỷ năm. Theo các nhà khoa học, Trái Đất chúng ta đã từng trải qua ít nhất 5 kỷ băng hà. Trong đó lần đầu tiên cách đây 2,4 tỷ năm, lần thứ hai khoảng 700 triệu năm, lần thứ ba khoảng 450 triệu năm, lần thứ tư khoảng 300 triệu năm và lần gần đây nhất khoảng 2,6 triệu năm trước. Những dữ liệu của các lần gần đây tương đối phong phú nhưng của 2 lần đầu tiên tương đối mờ nhạt vì các thông tin địa lý đã thay đổi khá nhiều.
Do sự di chuyển của các lục địa, mẫu đá 700 triệu năm tuổi được lấy từ Trung Quốc còn 2,4 tỷ năm tuổi lấy từ tây bắc nước Nga. Cả 2 nơi này vào thời điểm xảy ra kỷ băng hà đều nằm... gần xích đạo, tức là nơi nhận được nhiều ánh sáng Mặt Trời nhất. Các nhà nghiên cứu chọn vùng này nhằm xác định tại thời điểm ấy, băng giá có bao phủ hết toàn bộ Trái Đất hay chỉ ở các vùng cực và ôn đới. Họ sử dụng một phương pháp nhằm truy tìm mẫu đồng vị thứ ba của Oxy trong các mẫu đá trên để có được thông tin nhiệt độ tại thời điểm đấy.
Các kỷ băng hà từng được ghi nhận trong lịch sử Trái Đất
Dữ liệu thu được cho thấy cách đây 700 triệu năm, nhiệt độ ở xích đạo Trái Đất tương đương với nhiệt độ phía nam băng đảo Greenland ngày nay. Trong khi đó tại thời điểm 2,4 tỷ năm trước, mọi thứ lạnh tới -40 °C. Điều đó cho thấy toàn bộ bề mặt hành tinh đã bị băng phủ kín, thậm chí cả khu vực nhận được nhiều hơi nóng từ Mặt Trời nhất.
Nhà địa chất Daniel Herwartz, thành viên của cuộc nghiên cứu, giải thích: "Quả cầu tuyết (snowball) Trái Đất xuất hiện khi mà hầu hết các lục địa hợp nhất thành một siêu đại lục, đại lục đó từng nằm tập trung ở vùng xích đạo ngày nay. Mức nhiệt độ này chỉ có thể đạt được khi toàn bộ quả cầu hoàn toàn bị băng giá bao phủ và chúng ta có những đại dương nằm ở bên dưới hàng trăm mét băng".
Kết quả nghiên cứu này có lẽ đã đặt dấu chấm cho một cuộc tranh cãi trong giới khoa học, rằng liệu lúc đấy Trái Đất có còn "tí" khu vực nào mà mặt nước vẫn có thể tiếp cận với ánh sáng Mặt Trời hay không. Bởi vì không có ánh sáng Mặt Trời, các vi khuẩn lúc bấy giờ không thể quang hợp để tạo ra sinh chất và làm cách nào mà sự sống có thể tồn tại qua một thời kỳ kéo dài hàng trăm triệu năm như thế.
Có thời điểm các lục địa đã sát nhập làm một có lẽ đã tạo điều kiện cho băng giá phủ khắp hành tinh
Và có vẻ các sinh vật trên hành tinh lúc ấy đã chọn cách "trú ẩn" ở
những nơi vẫn còn "hơi ấm" trên hành tinh, như các mạch nước nóng phát
sinh từ núi lửa hay các hoạt động địa chất. Đấy là nguồn năng lượng duy
nhất còn lại sau khi băng giá che kín hết áng sáng đến từ Mặt Trời.Tất nhiên, sau cùng, Trái Đất đã thoát khỏi thời kỳ băng giá đó nhờ các đợt phun trào núi lửa, đưa các khí nhà kính trở lại mặt đất và giữ ấm cho toàn bộ bầu khí quyển.
Song nghiên cứu này không chỉ có ý nghĩa với riêng Trái Đất. Nếu sự sống có thể tồn tại được trong điều kiện khắc nghiệt như thế - không có đủ quang năng để thực hiện quang hợp - thì chúng cũng có thể tồn tại ở những nơi khác trong vũ trụ, miễn là có nguồn năng lượng để "nuôi" chúng qua những "đêm dài băng giá".
Ảnh đồ hoạ của hành tinh Kepler 62e đang bị băng giá bao phủ, gợi lại quá khứ của Trái Đất
Nhà sinh địa chất học, Tanja Bosak, thuộc Học viện Công nghệ Massachusetts (MIT), đưa ra giả thuyết: "Trên các thế giới băng giá, mọi sự sống (ở đó) đều buộc phải có nguồn năng lượng đến từ bên dưới bề mặt, hoặc bằng cách nào đó mà chất dinh dưỡng có thể được chuyển từ phía trên bề mặt xuống bên dưới các khối băng, nơi nước dạng lỏng tồn tại. Song phạm vi của loại hình sinh quyển cũng như phương pháp chuyển hoá dinh dưỡng nào được nuôi dưỡng bằng cách này hiện vẫn chưa rõ ràng".
Hiện các nhà thiên văn học đang tìm dấu hiệu của sự sống ngoài hành tinh trên những tinh cầu xa xôi. Các vệ tinh của sao Mộc hiện đang là ứng cử viên sáng giá nhất cho cuộc tìm kiếm này.
Huyền Thế
Theo Discovery
Thứ Bảy, 11 tháng 4, 2015
[INFOGRAPHIC] KHÁM PHÁ ĐIỀU TẠO NÊN SỰ ĐẶC BIỆT TRONG CÁC MÓN ĂN Ở MỖI QUỐC GIA
Ẩm thực từ lâu luôn là một trong những đặc điểm mang trên mình nó nét đặc trưng của một quốc gia, một dân tộc. Mỗi quốc gia đều có đặc trưng ẩm thực của riêng mình, và một trong số chúng nổi tiếng thế giới bởi mùi vị và cách chế biến cực kỳ công phu.
Pháp, Ý hay Tây Ban Nha đại diện cho nền ẩm thực của Châu Âu với nhiều món ăn hấp dẫn, nguyên liệu đắt tiền cùng cách chế biến cầu kỳ. Thế nhưng sự thú vị của ẩm thực không bao gồm chữ xa hoa, đơn cử như Mexico, những món ăn đơn giản không cầu kì, thậm chí còn được chế biến để không phí phạm thức ăn thừa, nhưng vẫn mang lên mình nó một mùi vị không thể chối từ.
Infographic sau giới thiệu cho chúng ta điều tạo nên sự đặc biệt trong các món ăn ở mỗi quốc gia kèm với những món ăn nổi tiếng cùng nguyên liệu và cả những cách chế biến rất đặc trưng của chúng.
![]()
Nguồn: visual.ly
https://www.tinhte.vn/threads/infographic-kham-pha-dieu-tao-nen-su-dac-biet-trong-cac-mon-an-o-moi-quoc-gia.2447794/
Thứ Tư, 8 tháng 4, 2015
[NGHIÊN CỨU] THÀNH PHẦN DƯỢC CHẤT TRONG THUỐC HO CÓ THỂ GIÚP CHỮA BỆNH TIỂU ĐƯỜNG TUÝP 2
![]()
Bệnh tiểu đường tuýp 2 là một tình trạng mãn tính ảnh hưởng đến cơ chế chuyển hóa đường (glucose) trong cơ thể. Hiện nay trên thế giới có khoảng 350 triệu người mắc phải và con số vẫn đang liên tục tăng. Căn bệnh này có thể gây nên nhiều vấn đề sức khỏe nghiêm trọng khác như mù lòa, suy thận, tăng nguy cơ mắc các bệnh tim mạch hoặc đột quỵ. Bên cạnh đó, các phương pháp điều trị hiện tại thường để lại những tác dụng phụ không mong muốn như béo phì hoặc gây ra các tổn thương ở gan. Tuy nhiên, tin vui cho các bệnh nhân này là mới đây một nhóm nghiên cứu đến từ đại học Heinrich Heine, Đức, dẫn đầu bởi giáo sư Eckhard Lammert, đã vô tình phát hiện ra rằng Dextromethorphan (DXM) - thành phần hoạt chất phổ biến trong các loại thuốc trị ho có thể tăng khả năng sản xuất insulin của cơ thể, từ đó giúp điều trị căn bệnh này một cách hiệu quả. Và trên hết, loại dược chất này đã quá quen thuộc và được sử dụng rộng khắp do vậy chúng ta không cần phải quá lo lắng về tác dụng phụ do nó gây ra. Kết quả của nghiên cứu được đăng trên tạp chí Nature Medicine.
Insulin là một hóc môn từ tuyến tụy. Khi tuyến tụy tiết insulin vào máu, nó lưu thông như một “chìa khóa” giúp mở cửa cho glucose vào các tế bào, cung cấp dưỡng chất cho tế bào hoạt động hoặc chuyển đổi chúng thành chất béo khi cần lưu trữ và tích tụ. Quá trình này cũng giúp giảm lượng đường trong máu. Tuy nhiên, với bệnh nhân tiểu đường tuýp 2, cơ thể trở nên kháng với insulin hoặc tuyến tụy không sản xuất đủ lượng insulin cần thiết để thực hiện nhiệm vụ đó.
Đi tìm nguyên nhân gây ra sự rối loạn này, nhóm các nhà khoa học phát hiện thấy trên các tế bào tiết ra insulin (gọi là các tế bào Beta) ở trong tụy của những bệnh nhân tiểu đường có chứa một loại thụ thể có tên NMDA. Loại thụ thể này được tìm thấy trên khắp các hệ thần kinh, chúng tham gia vào quá trình truyền tin tế bào (cellular communication) và cũng có vai trò trong việc duy trì sự sống của các tế bào thần kinh. Dự đoán chính các hoạt động của NMDA là nguyên nhân, nhóm nghiên cứu tiến hành thực hiện ức chế hoạt động của các thụ thể này trên chuột và các tế bào tuyến tụy của con người với kỳ vọng khả năng sản xuất insulin sẽ bị suy giảm. Tuy nhiên, điều mà họ thấy lại hoàn toàn ngược lại, quá trình này thực ra lại làm tăng khả năng giải phóng insulin của các tế bào Beta và thậm chí còn tác động tích cực giúp chúng tồn tại được trong khoảng thời gian lâu hơn.
Phấn khích bởi kết quả trên, các nhà nghiên cứu quyết định tiến hành những thử nghiệm để xem liệu Dextromethorphan - hoạt chất chủ yếu trong thuốc ho, có thể có những tác dụng tương tự không? Cần biết rằng, DXM trị ho bằng cách tạo các ức chế lên thụ thể NMDA ở trên hành tủy (medulla oblongata), một phần của cuống phổi. Sau một quá trình điều trị lâu dài sử dụng DXM cho các mẫu chuột mang bệnh tiểu đường tuýp 2, các nhà khoa học nhận thấy lượng insulin đã tăng cao, số lượng các tế bào Beta sản xuất insulin trong tuyến tụy cũng tăng lên đồng thời khả năng kiểm soát đường trong máu của chúng cũng được cải thiện. Các thử nghiệm sau đó tiếp tục được tiến hành trên 20 bệnh nhân nam cũng cho kết quả rất khả quan. Theo đó, không những mức insulin được cải thiện mà khả năng dung nạp glucose của cơ thể cũng tăng cao.
Với những kết quả đầy hứa hẹn này, các nhà nghiên cứu đang hướng đến những thử nghiệm trên quy mô lớn hơn từ đó giúp xác định tính hiệu quả thực sự của DXM. Tuy nhiên, một khuyến cáo nho nhỏ là dù các loại siro ho chứa DXM được bày bán rất nhiều trên các hiệu thuốc, các bệnh nhân tiểu đường cũng không nên tự ý mua về uống trước khi các thử nghiệm lớn hơn được thực hiện.
Nguồn: IFLscience
https://www.tinhte.vn/threads/nghien-cuu-thanh-phan-duoc-chat-trong-thuoc-ho-co-the-giup-chua-benh-tieu-duong-tuyp-2.2443784/
Thứ Hai, 6 tháng 4, 2015
DÂN TỊ NẠN TRONG CÁC QUÁN CAFE INTERNET - MẶT TỐI CỦA XÃ HỘI NHẬT
Nhật Bản là đất nước
có nền kinh tế phát triển, nhưng một bộ phận lao động nước này không thể
đảm bảo được cuộc sống và phải tá túc trong những quán cafe Internet.
Bộ phim tài liệu dài 10 phút của Shiho Fukada sẽ cho chúng ta hiểu rõ
hơn về tình trạng này.
Sống tại quán cafe Internet
Lần đầu tiên Fumiya, 26 tuổi, qua đêm tại quán cafe Internet, anh đã không thể ngủ nổi bởi tiếng ngáy và tiếng bước chân của những người khác. Kể từ đêm mất ngủ đó tới nay đã 10 tháng và những tiếng động nhỏ như vậy không còn làm phiền Fumiya được nữa. Khi ngủ, Fumiya sử dụng một tấm khăn phủ lên mặt để tránh ánh sáng từ đèn huỳnh quang mở suốt đêm, anh chia sẻ rằng sống trong quán cafe Internet cũng "không quá tệ".
Quán cafe Internet xuất hiện ở Nhật Bản từ hơn một thập kỷ nay nhưng vào giữa những năm 2000 hình thức quán cafe Internet có thể phục vụ làm phòng ở mới bắt đầu xuất hiện và mọi người bắt đầu sống ở đó. Những quán cafe Internet kiểu này có những phòng riêng nhỏ cho khách, phòng tắm và dịch vụ giặt là với giá hợp lý cho người dùng qua đêm.
Fumiya bắt đầu sống tại một quán cafe Internet sau khi anh từ bỏ công việc của mình do không thể tiếp tục sống tại ký túc xá của công ty nữa. Anh tìm kiếm một căn hộ nhưng mức giá của chúng vượt quá khả năng chi trả. Lúc đầu, anh chỉ thuê một gian phòng tại quán cafe Internet 12 tiếng làm chỗ ngủ nhưng ngay sau đó anh nhận ra rằng anh có thể sống ở đó. Mức phí tại quán cafe Internet mà Fumiya thuê là 1920 Yên (khoảng 350 ngàn đồng) một ngày và khoảng 10,5 triệu đồng một tháng. Mức giá này rẻ hơn giá thuê căn hộ vì anh ta không phải trả tiền cho các tiện nghi. Các phòng riêng tại quán cafe Internet khá sạch sẽ, quán phục vụ đồ uống, chăn và đệm miễn phí. Kích thước của căn phòng là 1,8 x 1,2 mét, đủ dài, rộng cho Fumiya ngủ mà không phải co chân.
Theo khảo sát của Bộ Y tế, Lao động và Phúc lợi Nhật Bản, 60.900 người đã từng ngủ đêm tại quán cafe Internet vào năm 2007 và ước tính khoảng 5.400 người sống tại quán cafe Internet vì họ không có nhà. Trong số những người sống lâu dài tại quán cafe Internet, 2.200 người thất nghiệp và 2.700 người là lao động không thường xuyên như Fumiya. Truyền thông gọi những người này là "Dân tị nạn cafe Internet" và chú ý tới hoàn cảnh của những người lao động không thường xuyên, những người mà mức lương không đủ để thuê căn hộ.
Fumiya muốn trở thành một lao động thường xuyên để có thể sống ổn định và thuê một căn hộ. Khi lớn tuổi, anh nhận ra rằng sẽ ngày càng khó khăn hơn với người lao động không thường xuyên bởi chênh lệch thu nhập giữa lao động thường xuyên và lao động không thường xuyên ngày càng gia tăng trong những năm qua. Khi anh 45 tuổi, nếu anh vẫn là lao động không thường xuyên anh chỉ kiếm được một nửa số lương so với lao động thường xuyên. "Tôi muốn kết hôn và có một gia đình", Fumiya nói.
Không còn gì để mất
Tadayuki Sakai, 42 tuổi, nở một nụ cười tươi khi nhớ lại ngày mà ông đưa đơn từ chức cho ông chủ. Ông làm việc cho một công ty thẻ tín dụng, là nhân viên làm công ăn lương trong 20 năm. Ông vui sướng hét lên, "tôi cảm thấy ổn, rất ổn".
Hiện tại, ông Sakai khó có thể kiếm được công việc toàn thời gian ổn
định tại Nhật bởi hơn một phần ba lao động được tuyển dụng tại Nhật là
người lao động không thường xuyên. Sau khi bỏ việc, ông Sakai dọn đến ở
một quán cafe Internet. Hiện ông làm tổng đài viên tạm thời cho công ty
hệ thống máy tính của một người bạn. Mặc dù phải sống trong một căn
phòng nhỏ hẹp nhưng ông Sakai thề rằng ông cảm thấy hạnh phúc khi được
trở thành một lao động không thường xuyên. "Tôi sẽ không bao giờ muốn trở thành một nhân viên làm công ăn lương một lần nữa", ông Sakai chia sẻ.
Người lao động Nhật thường xuyên bị bắt nạt và quấy rối. Sakai cho biết "đó là một phần trong văn hóa của thế hệ cũ". Ông cho biết ông chủ của ông đã từng không giao tiếp với ông trong vòng một tháng sau khi ông từ chối lời mời uống rượu của ông chủ. Thay vì cho về hưu sớm hoặc sa thải, các công ty Nhật thường sử dụng chiến thuật bắt nạt và quấy rối để buộc nhân viên phải tự xin nghỉ.
Ông Sakai từng đảm nhiệm vị trí với mức lương 500.000 Yên một tháng, nhưng sau đó ông đã bị giáng chức xuống vị trí nhân viên hành chính với mức lương chỉ còn 200.000 Yên. "Bạn bị giáng chức hoặc bị đặt vào những vị trí không quan trọng cho tới khi bạn phải tự bỏ việc. Rất khó giữ một vị trí", ông Sakai nói.
Ông Sakai không muốn từ bỏ quán cafe Internet để tới một căn hộ. Ông không còn đặt hy vọng vào Nhật Bản và muốn ra nước ngoài. Ông xếp gọn đồ đạc bao gồm một đôi giày da màu đen, hai chiếc áo sơ mi, một chiếc cà vạt, một bộ comple màu xám, một chiếc balo, và một chiếc cặp táp trong căn phòng của ông. "Tôi không còn gì để mất nữa. Tôi không còn hy vọng ở Nhật bản. Tôi chỉ có thể đặt cược vào bản thân mình", ông Sakai ngán ngẩm.
Lần đầu tiên Fumiya, 26 tuổi, qua đêm tại quán cafe Internet, anh đã không thể ngủ nổi bởi tiếng ngáy và tiếng bước chân của những người khác. Kể từ đêm mất ngủ đó tới nay đã 10 tháng và những tiếng động nhỏ như vậy không còn làm phiền Fumiya được nữa. Khi ngủ, Fumiya sử dụng một tấm khăn phủ lên mặt để tránh ánh sáng từ đèn huỳnh quang mở suốt đêm, anh chia sẻ rằng sống trong quán cafe Internet cũng "không quá tệ".
Fumiya sử dụng một tấm khăn phủ lên mặt để tránh ánh sáng từ đèn huỳnh quang mở suốt đêm
"Chúng tôi cần một nơi tương tự quán cafe Internet. Nếu không có nó, sẽ có thêm nhiều người có công việc mà không có nhà", Fumiya chia sẻ.Quán cafe Internet xuất hiện ở Nhật Bản từ hơn một thập kỷ nay nhưng vào giữa những năm 2000 hình thức quán cafe Internet có thể phục vụ làm phòng ở mới bắt đầu xuất hiện và mọi người bắt đầu sống ở đó. Những quán cafe Internet kiểu này có những phòng riêng nhỏ cho khách, phòng tắm và dịch vụ giặt là với giá hợp lý cho người dùng qua đêm.
Fumiya bắt đầu sống tại một quán cafe Internet sau khi anh từ bỏ công việc của mình do không thể tiếp tục sống tại ký túc xá của công ty nữa. Anh tìm kiếm một căn hộ nhưng mức giá của chúng vượt quá khả năng chi trả. Lúc đầu, anh chỉ thuê một gian phòng tại quán cafe Internet 12 tiếng làm chỗ ngủ nhưng ngay sau đó anh nhận ra rằng anh có thể sống ở đó. Mức phí tại quán cafe Internet mà Fumiya thuê là 1920 Yên (khoảng 350 ngàn đồng) một ngày và khoảng 10,5 triệu đồng một tháng. Mức giá này rẻ hơn giá thuê căn hộ vì anh ta không phải trả tiền cho các tiện nghi. Các phòng riêng tại quán cafe Internet khá sạch sẽ, quán phục vụ đồ uống, chăn và đệm miễn phí. Kích thước của căn phòng là 1,8 x 1,2 mét, đủ dài, rộng cho Fumiya ngủ mà không phải co chân.
Tadayuki Sakai thư giãn sau khi hoàn thành công việc
Hiện Fumiya đang làm nhân viên bảo vệ cho một công ty, anh làm 8 tiếng
một ngày và 6 ngày một tuần với mức lương khoảng 230.000 Yên (41,6 triệu
đồng) một tháng. Anh chia sẻ rằng anh cần khoảng 1 triệu Yên (181 triệu
đồng) chi trả tiền đặt cọc, phí môi giới và sắm đồ nội thất cho một căn
hộ ở Tokyo bởi những người buôn bán bất động sản yêu cầu những người
không có bảo lãnh tài chính đặt cọc rất nhiều tiền. Fumiya ước tính cần
từ hai tới 5 năm để tiết kiệm mới đủ tiền. Công việc của anh ta không ổn
định nên không thể tính chuyện lâu dài, không biết khi nào công việc có
thể thay đổi hoặc chuyển địa điểm.Theo khảo sát của Bộ Y tế, Lao động và Phúc lợi Nhật Bản, 60.900 người đã từng ngủ đêm tại quán cafe Internet vào năm 2007 và ước tính khoảng 5.400 người sống tại quán cafe Internet vì họ không có nhà. Trong số những người sống lâu dài tại quán cafe Internet, 2.200 người thất nghiệp và 2.700 người là lao động không thường xuyên như Fumiya. Truyền thông gọi những người này là "Dân tị nạn cafe Internet" và chú ý tới hoàn cảnh của những người lao động không thường xuyên, những người mà mức lương không đủ để thuê căn hộ.
Số lượng lao động không thường xuyên tại Nhật đang tăng dần theo từng năm
Tại Nhật, số lượng công nhân không thường xuyên được trả lương thấp, ít
phúc lợi và không có bảo đảm việc làm đang tăng dần. Theo khảo sát của
Bộ Nội vụ và Truyền thông Nhật Bản, năm 1990, 20% lao động Nhật là lao
động không thường xuyên, nhưng trong năm 2011 con số lao động không
thường xuyên đã tăng lên 17,3 triệu, chiếm 35,4% lực lượng lao động. 30%
lao động nam và 50% lao động nữ không thường xuyên kiếm được mức lương
dưới chuẩn nghèo của chính phủ Nhật. Theo khảo sát của Bộ Y tế và Phúc
lợi Nhật trong năm 2007, thu nhập bình quân hàng tháng của những lao
động không thường xuyên sống trong các quán cafe Internet tại Tokyo là
113.000 Yên.Fumiya muốn trở thành một lao động thường xuyên để có thể sống ổn định và thuê một căn hộ. Khi lớn tuổi, anh nhận ra rằng sẽ ngày càng khó khăn hơn với người lao động không thường xuyên bởi chênh lệch thu nhập giữa lao động thường xuyên và lao động không thường xuyên ngày càng gia tăng trong những năm qua. Khi anh 45 tuổi, nếu anh vẫn là lao động không thường xuyên anh chỉ kiếm được một nửa số lương so với lao động thường xuyên. "Tôi muốn kết hôn và có một gia đình", Fumiya nói.
Không còn gì để mất
Tadayuki Sakai, 42 tuổi, nở một nụ cười tươi khi nhớ lại ngày mà ông đưa đơn từ chức cho ông chủ. Ông làm việc cho một công ty thẻ tín dụng, là nhân viên làm công ăn lương trong 20 năm. Ông vui sướng hét lên, "tôi cảm thấy ổn, rất ổn".
Aya,
18 tuổi, ở quán cafe Internet cùng mẹ. Họ thuê hai căn phòng cạnh nhau.
Họ mất nhà và mất việc sau trận động đất và sóng thần năm 2011
Nhiều công ty Nhật Bản đã và đang trải qua quá trình chuyển đổi từ
những năm 1990 để đuổi kịp năng suất và khả năng cạnh tranh toàn cầu.
Quá trình này tạo ra một cuộc xung đột với văn hóa doanh nghiệp truyền
thống. Các công ty thường muốn người lao động cống hiến nghiêm túc và
trung thành đổi lại công việc của họ được đảm bảo. Nhưng khi hệ thống
làm việc suốt đời sụp đổ, những người lao động như ông Sakai bắt đầu đặt
câu hỏi rằng sự cống hiến của họ có giá trị gì khi họ bị bệnh. Ông
Sakai phải làm thêm 200 giờ trong 3 đến 4 tháng mỗi năm. Ông nói: "Tôi không có thời gian để về nhà. Tôi ngủ những giấc ngắn ngay tại văn phòng và trở lại làm việc ngay khi tỉnh dậy".
Làm việc quá sức khiến Sakai bị trầm cảm và bác sĩ của công ty đã phải
buộc ông nghỉ việc tạm thời ba lần trong vòng 20 năm qua. "Khi tôi trở lại làm việc, ông chủ của tôi bóng gió rằng tôi yếu đuối và có vấn đề về tâm thần".Người lao động Nhật thường xuyên bị bắt nạt và quấy rối. Sakai cho biết "đó là một phần trong văn hóa của thế hệ cũ". Ông cho biết ông chủ của ông đã từng không giao tiếp với ông trong vòng một tháng sau khi ông từ chối lời mời uống rượu của ông chủ. Thay vì cho về hưu sớm hoặc sa thải, các công ty Nhật thường sử dụng chiến thuật bắt nạt và quấy rối để buộc nhân viên phải tự xin nghỉ.
Ông Sakai từng đảm nhiệm vị trí với mức lương 500.000 Yên một tháng, nhưng sau đó ông đã bị giáng chức xuống vị trí nhân viên hành chính với mức lương chỉ còn 200.000 Yên. "Bạn bị giáng chức hoặc bị đặt vào những vị trí không quan trọng cho tới khi bạn phải tự bỏ việc. Rất khó giữ một vị trí", ông Sakai nói.
Wanatabe thuê phòng tại cafe Internet vào tối muộn vì thấy giá hợp lý. Hiện anh đang làm một công việc tạm thời
Hiện nay, thị trường lao động Nhật đang bị mất cân bằng. Một số người
cảm thấy họ bị buộc phải làm việc cho tới chết nhưng một số người khác
không có công việc để tồn tại, Mariko Adachi, Giáo sư Kinh tế tại trường
Đại học Ochanomizu Women's, cho biết. Chúng ta không thể loại bỏ sự mất
cân bằng này. "Có rất nhiều điều bất hợp lý giữa con người và công việc. Mọi người cảm thấy bị mắc kẹt và vô vọng", bà nói.Ông Sakai không muốn từ bỏ quán cafe Internet để tới một căn hộ. Ông không còn đặt hy vọng vào Nhật Bản và muốn ra nước ngoài. Ông xếp gọn đồ đạc bao gồm một đôi giày da màu đen, hai chiếc áo sơ mi, một chiếc cà vạt, một bộ comple màu xám, một chiếc balo, và một chiếc cặp táp trong căn phòng của ông. "Tôi không còn gì để mất nữa. Tôi không còn hy vọng ở Nhật bản. Tôi chỉ có thể đặt cược vào bản thân mình", ông Sakai ngán ngẩm.
ĐHK
Theo Disposableworkers
Chủ Nhật, 5 tháng 4, 2015
THẾ GIỚI CHIÊM NGƯỠNG NGUYỆT THỰC TOÀN PHẦN NGẮN NHẤT THẾ KỶ
Thế giới chiêm ngưỡng nguyệt thực toàn phần ngắn nhất thế kỷ
Người yêu thiên văn ở nhiều nước
trên thế giới hôm nay chứng kiến hiện tượng nguyệt thực toàn phần, trong
đó có lúc Mặt Trăng chuyển màu đỏ.
Nguyệt thực toàn phần hay "trăng máu" là hiện tượng thiên văn khi Mặt
Trăng đi vào hình chóp bóng của Trái Đất, đối diện với Mặt Trời, đây là
lúc mặt trăng nhuốm màu đỏ rõ và đẹp nhất. Trong ảnh là nguyệt thực ở
nam Australia. Ảnh: Earth Sky
Nguyệt thực toàn phần hôm nay là hiện tượng thứ ba trong bộ tứ nguyệt
thực (tetrad). Kiểu hiện tượng này sẽ không lặp lại trong vòng 20 năm
tiếp theo hoặc lâu hơn. Hai lần đầu trong bộ tứ nguyệt thực xuất hiện
hồi tháng 4 và tháng 9 năm ngoái và lần cuối sẽ được quan sát vào ngày
28/9 năm nay. Ảnh: Earth Sky
Theo các nhà khoa học, đây là hiện tượng nguyệt thực mà Mặt Trăng
chuyển màu trong pha che khuất ngắn nhất của thế kỷ này. Ảnh trên được
chụp tại Hermosillo, Mexico. Ảnh: Earth Sky
Trăng chuyển sang màu đỏ ở thành phố Victoria, tỉnh bang British Columbia, Canada. Ảnh: Doug Clement Photography
9 hình ảnh mô tả quá trình che khuất ở thành phố Portland, Mỹ. Năm nay
chỉ có những người yêu thiên văn ở Mỹ, châu Á, Ấn Độ, phía tây Trung
Quốc, Nga, Australia và Thái Bình Dương có cơ hội nhìn thấy "trăng máu".
Khu vực châu Phi, châu Âu và Trung Đông nằm ở nửa bên kia của Trái Đất,
do đó sẽ không được chiêm ngưỡng hiện tượng này. Ảnh: Mike Zacchino
Trong giai đoạn che khuất hoàn toàn, ánh sáng Mặt Trời chiếu xuyên qua
vòng khí quyển bụi của Trái Đất sẽ bị bẻ cong, khúc xạ về phần màu đỏ
của quang phổ và phủ bóng lên bề mặt Mặt Trăng. Do đó, đĩa Mặt Trăng sẽ
đi từ màu xám đen trong pha một phần sang màu vàng đỏ trong pha toàn
phần. Ảnh: Chris Stockdale
Mặt Trăng trong quá trình diễn ra nguyệt thực toàn phần được quan sát từ biển Redondo, bang California, Mỹ. Ảnh: Maxim Senin/Space
Anh Hoàng
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)